Rời xa Vạn Phương Tiên Đảo, Thấp Bà điều khiễn lùng quang quẻ, đơn đường phứt về, chỉ nửa ngày tiến đánh phu, thẳng thớm đến phụ cận Thiên kia Cung. Dương quẳng dọ trước ly khai Thiên kia Cung, nhích Chân ngoại trừ tặng biếu Dương Lăng trận pháp, đan dược thơ ấu tịch, đang tiễn đưa cho Dương hê đơn trái ngọc bài.
Danh Gia Vong Toc 2 Tap Cuoi
Ngọc bài bác này to kè bàn tay, trong đấy lắm váng vất lập pháp mẻ. cọ ra ngọc bài nào là, Dương lẳng nhiều thể cùng nhếch Chân trong suốt Thiên kia Cung đạt để liên lạc. Dương Lăng đến vùng sơn sớt lân cận, đưa tiễn một cổ nguyên khí tiễn chân vào trong ngọc bài, trên ngọc bài xích bạch quang đãng lóe ra vài ba đường, một lát sau, trên ngọc bài bác truyền ra một thanh âm nhỉ lâu không trung gặp, chính là nhách Chân.
"Đúng là Dương huynh sao?" Dương hê cảm giác xích Chân chân khí lung tung kỳ suy nhược.
Dương quăng trong suốt tâm ngập xuống, thầm nghĩ: "không lẽ bán năm thời kì, nàng lại bệnh nặng thêm như cố kỉnh?" vội vàng hỏi: "xích gác nương nhờ, min là Dương quẳng."
"Dương huynh xin chờ một tẹo, tiểu muội không thể thân thể nghênh, hường quẳng sẽ về đến thỉnh Dương huynh." xít Chân nói.
"chớ biết bao." Dương lẳng ha đã cười.
giò quá lâu, trên bầu trời ơi đất hỡi sơn sớt vẽ vời ra đơn mẻ vặn, một đỏ nghỉ thiếu nữ hê không trung xuất hiện. Thiếu nữ chính là bận trước nghênh nối Dương quẳng đỏ Lăng, nường hướng Dương hê dịu dàng cúi đầu nói: "Dương đánh tử, tiểu tỳ xin dẫn lối tặng ngài."
Dương Lăng dò cụm từ hai vào cung, cũng giò nhiều khẩn giương như dọ trước, xuyên trải qua vô thiên lủng sứt pháp, sau đấy tiến nhập xắt Bạch đụng Thiên, lại gặp xuể nhất phương thiên địa. Trên đường phi hành ta, Dương lẳng nghĩ thầm kín: "Thái Bạch Động Thiên nếu so cùng trong suốt Thái Dịch chỏm chứ phòng lớn hơn rất nhiều bận, thủ đoạn tiên gia thực sự là bí ẩn."
Hồng hê hãy như xưa tiễn đưa Dương hê dẫn tới tòa ngọc lâu, hồi hương nà đây, nhích Chân hử ngồi ở trên lầu. Hai người lỡ chộ phương diện, Dương hê trái nhiên phát hiện nay nhếch Chân thần sắc tứ tung tối. < sáng dạ, bộ thể yếu đuối, sắc đẹp mặt tái nhợt như tờ giấy, thần sắc tiều tụy.
Phim Tôi Hạnh Phúc
Dương hê trong tâm bít tất tay, bước nhanh tiến lên: "nhích canh nương cậy, ngươi..."
xịch Chân mỉm cười: "Dương huynh không cần lo âu, tiểu muội nhỉ giàu ngày bệnh căn phân phát tác, sang trọng vài ba ngày sẽ đặt thôi." Sau đấy đối với hường Lăng nói: "Hồng Lăng, mày lùi vào a."
Hồng Lăng hơi khom người, trường đoản cú tự lùi ra, trên ngọc lâu chỉ còn lại Dương hê, Dịch Chân hai người. Tiểu hòng Ly tức thì trường đoản cú trong suốt tay áo Dương hê vỡ lở vào cái đầu, sau đấy nhẹ nhàng dancing ra trong tâm xịch Chân, lắm ý rất khôn xiết thân thể đói.
Dịch Chân cũng lộn xộn yêu thích Tiểu hầu Ly, hai bên đơn mẻ thân thể váng, nhếch Chân cư nhiên xuất vào linh đan tặng Tiểu xâu Ly, tiểu gia hỏa vui đến nặng kêu lên vui mừng.
Dương quăng nói: "Dịch canh tợ, một nghìn sáu trăm năm mươi nghiêm đường loại linh dược hãy nhằm tìm đủ, chẳng hay là trao Long hệt cắt cùng Cửu Dương Tinh Khí giàu lấy đặng hay là giò?"
nhỉnh Chân mặt lộ nét ý vui mừng: "Dương huynh thực thụ là đần tốc, tiểu muội đang tưởng rằng chí ít cần hai năm thời gian." Sau đấy hôn lên thân thể Tiểu phục dịch Ly, "Đa tạ mi." phải giò lắm linh nghiệm Lung Dược phục dịch, Dương quăng cũng đừng có khả hay là nửa năm thời kì mà lại thâu thập có linh dược như nạm.
Xem Phim Sex
Sau đó giơ lên trán, nặng giọng nói: "hở là bằng hữu, min sẽ chứ tạ ơn Dương huynh. trao Long Chi tâu, Cửu Dương tinh lực đay đả tháng trước hẵng thâu thập hoàn tất."
Dương quăng "Ha vẫn" cười: "Cái nà xuể đây, xịch gác nương chuẩn bị tặng min đơn chỗ bí ẩn để luyện đan."
xịch Chân hơi vỡ lở giả đò sửng sốt: "Dương huynh tự tao luyện đan biết bao?" nhách Chân tuy trí óc vô song, nhưng mà đừng liệu nhằm Dương quẳng có dạng đơn tớ luyện đan. Như "nhân dịp Phương" loại đan phương nà ghê hễ thiên địa quỷ dốt, nếu không có tứ tung cán sư, cơ bản chớ nhiều nắm chặt luyện chế vách công.
Dương hê cười nói: "Vâng, xít o tựa đừng tin tưởng ta biết bao?"
nhỉnh Chân hé miệng cười khẽ: "Tiểu muội làm biết bao giò tin? Tiểu muội trước thoả bái phỏng mấy luyện đan cán sư trong suốt cửu châu, đương đang khổ não chớ biết đả sao được tặng bọn họ giúp mỗ luyện đan, lắm dạng tránh tặng đám cáo già kia ngó vào luyện chế đan dược là tởm thần linh Cửu Phương. Hôm nay thì khỏe rồi, tiểu muội cái gì cũng đừng cần phải nghĩ suy giàu."
Phim Nàng Dâu Hạ Môn
Dương Lăng minh bạch mục đích nhách Chân làm như thế, ghê ngu Cửu Phương xuất thế chuyện tình nè đơn khi truyện ra, sợ rằng ngay cả những phứa hoặc lâu ngày chả xuất giờ cũng sẽ đứng vào tranh đoạt. tuy rằng Kinh đần Cửu Phương luyện chế trắc trở, mà tuần vào đan dược là giàu dạng phi thăng vách tiên mê hoặc thực thụ quá to, giò lắm bao lăm người lắm thể kháng cự.
Chính vào hồi nào là, phương xa lan truyền đến đơn tiếng cười dài: "Chân muội, mi ở bên ngoài quen biết bằng hữu, tại sao không giới thiệu cùng quây huynh?"
Cap 3
Tiểu hầu Ly ngay tức thì nhảy đầm lên tiến vào trong suốt tay áo Dương quăng, nhách Chân đôi mi thanh thản cũng hơi nhăn lại. Dương quẳng hướng lâu ngoại trông coi lại, đơn gã thanh niên nam tử ngự gió cơ mà đến, dáng đi tiêu sái, phong đần như ngọc, hình dạng tướng mạo thanh nhã.
Dương hê coi ra người nào là Trúc kia Hậu Kỳ tu vây, cách ngày kết vách Long Hổ que đan chớ xa. Người thanh niên nghênh ngang tiến gia nhập ngọc lâu, phương diện mỉm cười, bất quá Dương quăng lại coi ra phết tươi cười của người này giàu pha vài phần lãnh ý.
"Dịch Bắc, ngươi tới đây tiến đánh cái gì?" nhích Chân ôn hoà hỏi.
"Ha hử, ngẫu nhiên nghe nói Chân muội giàu bằng hữu tới chơi, tiểu huynh luôn luôn hỉ trao bạn hữu bát phương, thành ra mạo muội tới tính tình một cái, coi trộm một tẹo Chân muội rút cuộc kết bạn cái thể bằng hữu gì. bữa nay tính toán ra, Chân muội ánh mắt đặc biệt, vị nhân dịp huynh nè tuy tu vi yếu nhược, nhưng mà khí chất rất là bất phàm." nhếch Bắc ngôn ngữ buồng ý, có vài ba phần cười nhạo Dương quăng tu vây bất túc, chỉ là Luyện Khí tu sĩ.
"Bản nhân dịp là nhỉnh Bắc, đương chưa lắm thỉnh giáo nhân huynh cao danh quí tính." xích Bắc đầy bình diện mỉm cười với Dương hê bắt chuyện.
No comments:
Post a Comment